Tiếng Anh dễ học…

11 Tháng Tư, 2008

Tạo thói quen tự học

Chuyên mục: Tham khảo — TADH @ 9:27 chiều

 

Một trong những khó khăn của việc tự học là hình thành thói quen này. Mặc dù ai cũng nhận thấy những lợi ích của việc tự học như tiết kiệm chi phí, tiết kiệm thời gian (đôi khi chỉ bằng thời gian chạy xe từ nhà đến trường), thời gian chủ động, cách học chủ động phù hợp với nhu cầu bản thân… nhưng sao lại là quá khó thực hiện so với đóng tiền đi học ở một lớp nào đó ở trung tâm. Không phải vì tiếc tiền học phí nên ta đi vào lớp mà vấn đề là việc tổ chức nhà trường đã làm thay cho ta rồi nên ta chỉ việc theo học thôi.

 

Bạn tự nhủ là sẽ học vào giờ rảnh? TADH khẳng định ngay đó là ảo tưởng, bạn sẽ chẳng bao giờ có thì giờ rỗi rãi dành cho việc học tiếng Anh. Mà tại sao là học vào giờ rảnh rỗi trong khi bạn đã xác định đây là một việc nghiêm túc và cấp thiết. Luôn luôn có việc gì đó cần làm trước khi bạn muốn học, luôn luôn có lý do nào đó ngăn trở bạn không thể học được.

 

Để tạo ra 30 phút mỗi ngày học tiếng Anh, các bạn chỉ cần làm theo 5 bước TADH hướng dẫn sau đây:

 

1/ Dậy sớm 30 phút mỗi ngày:

Bạn đã quyết tâm tự học thì đây không phải là một việc quá khó, nếu bạn không thể tự thức được thì có thể nhờ người thân hay bạn cùng phòng đánh thức, hay đơn giản hơn chỉ là hẹn giờ báo thức cho đồng hồ hay điện thoại di động (hãy nhớ là không được để trong tầm tay).

 

TADH đề nghị chúng ta tự học vào buổi sáng là vì dễ thực hiện nhất so với các thời điểm trong ngày. Nếu chọn các buổi khác thì rất dễ bị lôi kéo vào các hoạt động khác như trò chuyện, đi chơi, làm việc nhà… hay chỉ đơn giản là không thể bỏ qua một chương trình truyền hình hấp dẫn. Đôi khi chúng ta bị phân tâm vì những chuyện xảy ra trong ngày buộc phải suy nghĩ nhiều hay quá mệt mỏi vào cuối ngày.

 

2/ Bắt đầu một ngày mới:

“Thức” thì dễ nhưng “dậy” thì khó. Hầu hết chúng ta gặp trở ngại với việc dậy sớm, ai cũng muốn ngủ thêm chút nữa. Môt số bạn thú nhận với TADH là cũng đã thức rồi nhưng rồi lại nằm xuống… ngủ tiếp.

 

Chúng ta có thể vượt qua trở ngại này dễ dàng, đơn giản bằng việc hãy bật dây ngay, dọn dẹp chỗ ngủ, xếp lại giường, chiếu, chăn (mền), màn (mùng), gối, đệm…ngay sau khi thức dậy; tiếp theo là đánh răng, rửa mặt cứ như sắp đi làm hay đi học vậy. Những việc này cực kỳ quan trọng trong những ngày đầu khi mà chúng ta đã quen với việc thức rồi mà cứ nằm ì trên giường hay không chịu dọn dẹp ngay chỗ ngủ.

 

Tốt hơn nữa là hãy tập thể dục nhẹ buổi sáng. TADH nhắc lại thứ tự các động tác cơ bản chắc lâu rồi các bạn không còn nhớ: đầu, cánh tay, lưng bụng, lườn, xoay hông, gập gối, xoay cổ tay và cổ chân.

 

3/ Thay trang phục chỉnh tề như đi học hay đi làm:

Lý do để làm việc này là nhằm chuẩn bị tâm thế sẵn sàng cho việc học, đồng thời sẵn sàng cho việc đi học hay đi làm sau khi học xong.

 

Tự học tiếng Anh là một việc nghiêm túc mà bạn đang rất quyết tâm thực hiện. Người ta đã chứng minh rằng những người ăn mặc chỉnh tề và ngồi vào vị trí học tập khi tự học thì luôn cho kết quả tiếp thu khả quan hơn. Mặc khác việc chuẩn bị như vậy sẽ giúp chúng ta về mặt tinh thần khẳng định rằng đây là một việc được sắp xếp thực hiện một cách nghiêm túc, rõ ràng, loại bỏ tâm lý học vào giờ rảnh và có thể bỏ ngang bất cứ lúc nào.

 

4/ Ngồi vào vị trí học tập của bạn:

Lúc này thì bạn thực sự đã có 30 phút cho việc tự học tiếng Anh.

 

Không còn cơ hội để quay lại giường ngủ nữa (giường, chiếu, chăn, màn đã được dọn dẹp gọn gàng), cơn buồn ngủ đã qua, cũng không còn phải lo lát nữa đi làm hay đi học (quần áo đã chỉnh tề, chỉ cần đến giờ là xuất phát).

 

Nếu không có bàn học riêng thì ngồi vào vị trí học tập quen thuộc của bạn, tự học không có nghĩa là bạn quá thoải mái như nằm lăn trên giường hay bò ra sàn hoặc vừa học vừa nghe nhạc, xem phim… Việc quá thoải mái chính là một trong những nguyên nhân gây thất bại trong việc tự học.

 

5/ Học và kết thúc bài học:

Bạn hãy học theo hướng dẫn, không cần phải hấp tấp vội vàng. 30 phút trôi qua, đã đến giờ chúng ta đi học hay đi làm, tiếp tục công việc ngày thường của mình.

 

Xem xét lại mình đã học được gì, ngày mai sẽ bắt đầu từ phần nào. Sau đó nhẹ nhàng gấp sách vở lại, dọn dẹp gọn gàng rồi tiếp tục các công việc khác trong ngày…

 

Chỉ cần các bạn thực hiện được các bước trên trong một tuần lễ liền thì sau đó bạn sẽ không thấy khó khăn gì nữa. Tuy nhiên bạn phải duy trì tiếp tục như vậy liên tục một thời gian dài vì chỉ cần một vài lần không thực hiện liên tiếp là thói quen này (chưa bám sâu vào gốc rễ) rất sẽ bị thói quen ngủ nướng soán chỗ dễ dàng.

 

Nếu bạn ở cùng phòng với người khác thì buổi sáng sớm cũng ít làm phiền người khác nhất. TADH cũng nhấn mạnh là đa số chúng ta ngại những người xung quanh biết mình tự học (tự nhiên khác người) rồi sau này sẽ cười khi mình bỏ dở. Như vậy là bạn đã lên kế hoạch cho sự thất bại của mình rồi. Mọi việc không đến nổi nghiêm trọng hay quê độ như bạn tưởng. Nếu ở chung phòng thì hãy rủ họ học cùng hay chỉ cần thông báo là mình có thể làm phiền họ vào sáng sớm, chắc chắn là họ sẽ ủng hộ và động viên. Bên cạnh đó thì đây cũng là một cam kết về việc tự học của mình (ngoài cam kết với chính mình về quyết tâm tự học mà bạn dễ dàng bỏ qua).

 

Tuy nhiên không phải ai cũng có thể sắp xếp vào buổi sáng, nếu hiện tại bạn đã phải thức dậy vào lúc 5 giờ 30 phút sáng hay sớm hơn thì TADH khuyên bạn không nên thức sớm hơn nữa vì sẽ bị mất ngủ. Trong trường hợp bạn không thể sắp xếp tự học vào buổi sáng sớm được thì TADH gợi ý bạn sắp xếp vào giờ nghỉ trưa hay cuối giờ chiều (mới đi học xong hay đi làm xong), và không nhất thiết phải tự học tại nhà. Nhận định của TADH là, mặc dù được đề xuất bởi nhiều sách hướng dẫn, việc tự học vào buổi tối trước khi đi ngủ chỉ phù hợp với thời gian trước đây (khi các phương tiện giải trí và internet chưa phát triển lắm), còn hiện giờ là khó thực hiện nhất, dễ thất bại nhất và làm phiền người khác nhiều nhất.

 

Như vậy, việc tạo ra 30 phút tự học tiếng Anh là khá dễ dàng, bạn chỉ cần thực hiện 5 bước: 1/ Dậy sớm 30 phút, 2/ Bắt đầu một ngày mới, 3/ Trang phục chỉnh tề, 4/ Ngồi vào vị trí học tập, và 5/ Học và kết thúc bài học.

 

Nếu vẫn gặp khó khăn các bạn đừng ngần ngại hãy liên lạc với TADH bằng cách gởi ý kiến thẳng vào bài viết này hay gởi thư cho TADH tại tadehoc@gmail.com để được hướng dẫn trao đổi thêm.

17 Tháng Hai, 2007

Tại sao không nói được?

Chuyên mục: Tham khảo — TADH @ 2:03 chiều

“Nói” tuy dễ hơn nghe vì chúng ta chủ động, thế nhưng lại đòi hỏi luyện tập mất nhiều công sức hơn “nghe”. Vi thế mà một số bạn có khuynh hướng chọn một cách học dễ dàng hơn (?) là học ngữ pháp và từ vựng, hy vọng là khi đạt đến một mức độ nào đó thì sẽ tự nhiên nói và nghe được. Đó chỉ là ảo tưởng. Vì “nghe” và “nói” có nhiều điểm chung nên TADH sẽ phân tích tương tự bao gồm các yếu tố: 1/ Mẫu câu hay kiểu câu, 2/ Từ vựng, 3/ Phát âm và ngữ điệu.

1/ Mẫu câu hay kiểu câu:

Nhiều bạn than thở rằng muốn nói tiếng Anh, muốn luyện nói tiếng Anh nhưng không biết nói gì, chẳng có ý gì trong đầu để nói và chẳng biết bắt đầu từ đâu. TADH chia sẻ với các bạn nỗi khó khăn đó, thực sự đó là do thiếu mẫu câu hay kiểu câu. Như đã bàn, trình tự hình thành một câu nói là: ý niệm -> mẫu câu -> ngữ pháp -> từ vựng. Vì thế cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi ta học nhiều ngữ pháp và từ vựng mà vẫn không nói được.

Không khó để tự kiểm tra xem mình có mắc phải tình trạng như vậy hay không. Các bạn có thể thử bằng cách đọc một đoạn văn hay một đoạn hội thoại ngắn tiếng Anh đơn giản (không có ngữ pháp hoặc từ vựng làm mình không hiểu) rồi tiến hành tóm tắt lại hoặc kể lại. Những học viên cảm thấy không thể hay thấy rất khó khăn thì chắc chắn là bị tình trạng thiếu mẫu câu tiếng Anh. (Ý trong đầu thì có nhưng chẳng biết nói tiếng Anh thế nào).

2/ Từ vựng:

TADH đề cập tới vấn đề này bằng một ví dụ sau:

Bạn hãy dịch sang tiếng Anh câu này nhé (đừng bận tâm sai ngữ pháp, hay chia động từ…): “Ồng già nó biểu nó đi ra ngoài.”

Bạn có thấy khó dịch không? nếu khó thì thử câu này dễ hơn: “Ông già nó yêu cầu nó đi ra ngoài.”

Nếu vẫn còn thấy khó thì hãy thử câu này: “Cha của anh ấy yêu cầu anh ấy đi ra ngoài.”

Và câu tiếng Anh sẽ là: “His father asked (told) him to get out.”

Tương tự là câu: “Hắn yêu nhỏ đó” sẽ khó dịch hơn là “anh ấy yêu cô ấy”: “He loves her”.

Khoan hãy kết luận là tại tiếng Việt phong phú quá nên đâm khó khi nói tiếng Anh. Các bạn có để ý thấy là câu càng dễ dịch thì càng khó gặp trong tình huống giao tiếp hàng ngày của chúng ta.

Không rõ là từ bao giờ trong chúng ta đã xuất hiện một thứ ngôn ngữ chuyển tiếp giữa tiếng Việt và tiếng Anh. Theo TADH thì nguyên nhân nằm ở đội ngũ giáo viên không thực sự giỏi về chuyên môn Anh ngữ khi giảng dạy nên chủ yếu tập trung vào ngữ pháp, công thức văn phạm mà giảng dạy qua loa ngữ nghĩa của từ và cách sử dụng chúng. Điều này tác hại ghê gớm đến việc học tiếng Anh hơn bạn nghĩ, vì nó làm mất đi hứng thú về việc tìm hiểu một ngôn ngữ mới, một nền văn hoá mới; tiếng Anh chỉ còn là một môn học như những môn học khác với các công thức, bài tập và bài thi.

Rõ ràng là chúng ta đã bị đóng khung suốt thời gian học tiếng Anh bởi những kiểu học từ vựng như vậy. Giờ bạn hãy thay đổi nếu không muốn người nước ngoài nói thì mình hiểu sơ sơ đại ý còn mình thì không thể tìm được từ để nói cho họ hiểu.

3/ Phát âm:

Đây là điểm yếu dễ nhận ra nhất nhưng khó khắc phục nhất của học viên học lâu. Hơn nữa đa số chúng ta cho rằng đây không phải là điểm cần quan tâm (chúng ta chỉ quan tâm nhiều đến ngữ pháp và từ vựng). Vì thế mà ai cũng công nhận là mình phát âm không chuẩn nhưng chẳng mấy ai chịu luyện tập cả. Cần phải nhấn mạnh là phát âm tiếng Anh khác tiếng Việt rất lớn khi nói nguyên câu (mặc dù số âm tiết khó không nhiều nếu liệt kê). Nhưng cũng nói thêm đây là phần dễ luyện tập nhất vì không phải suy nghĩ hay tìm tòi gì.

Đa số chúng ta đọc một đoạn văn tiếng Anh, hiểu và cho là ổn, tưởng rằng mình đọc hiểu thì mình có thể nói được. Đọc thầm trong đầu khác xa với nói, thực tế là khi đọc thầm ta đã bỏ qua tất cả các lỗi phát âm. Lỗi phát âm ở đây không phải là phát âm sai mà là hoàn toàn không phát âm được những âm nào đó trong câu. Có thể là một từ khó phát âm, có thể là một âm phát sinh (khi chia động từ, số nhiều, nối âm…).

Các bạn hãy thử như sau nhé, bạn hãy xem câu sau (lấy trong bài 1-of):

You told me this morning that you were the restaurant Manager.

(Ông nói với tôi hồi sáng ông là quản lí nhà hàng này.)

TADH chắc chắn là đa số các bạn hiểu câu trên và chẳng có từ nào là không biết. Giờ bạn hãy đọc to lên thành tiếng (không cần phải nhắm mắt lại).

<! You told me this morning that you were the restaurant Manager.

Bạn hãy xem xét mất bao nhiêu lần mới có thể nói trôi chảy nguyên câu (không cần nói nhanh). Chí ít cũng phải đến lần thứ ba bạn mới có thể nói to thành tiếng một cách trơn tru lên xuống giọng hợp lý.

Những câu chúng ta có thể nói liền được vẫn là những câu cũ rích thuở nhập môn (thật đáng ngạc nhiên):

<! Good morning! How are you?

I ‘m fine. Thank you, and you?

What ‘s your name?

My name is …

Và …hết. Có thể TADH hơi cường điệu nhưng rõ ràng là đúng. Đây cũng nhằm chứng minh rằng chúng ta nói được những câu trên bởi vì hồi mới học tiếng Anh ta dành thời gian luyện nói khá nhiều những câu trên, càng về sau ta càng dành nhiều thời gian học ngữ pháp, đọc hiểu, từ vựng và không còn luyện nói nữa.

Với câu ví dụ trên bạn hãy thử tập như sau:

You told me this morning / that you were the restaurant manager.

Nếu vẫn thấy khó thì tách nhỏ hơn: You told me / this morning // that you were / the restaurant manager.

Lặp đi lặp lại nhiều lần và bạn sẽ nói được hoàn toàn một câu tiếng Anh rồi đó. Nhưng rõ ràng là phải bỏ thời gian ra để tập, có thể là 3 phút hay 5 phút nhưng chắc chắn là khi rời khỏi trang weblog này bạn có thể nói được câu trên. Nghe có vẻ lâu nhưng thực tế kiểm nghiệm cho thấy sau một thời gian ngắn thì khoảng 10 phút 1 ngày luyện phát âm là quá đủ và sau một thời gian thì không cần phải luyện nữa chỉ cần khi gặp câu khó phát âm mà thôi.

Tổng hợp ba yếu tố trên cho thấy để nói được tiếng Anh không khó như chúng ta vẫn nghĩ, không mất thời gian như ta tưởng. Chỉ cần tổ chức cách học hợp lý kết hợp đủ ba yếu tố thì sẽ nhanh chóng nói được tiếng Anh giao tiếp bình thường.

Tin mừng cho chúng ta là mẫu câu tiếng Anh có giới hạn, âm tiết cũng giới hạn, từ vựng thì theo thống kê chỉ cần khoảng 3000 từ là đủ. Không cần đợi đến khi có môi trường nói tiếng Anh mới có thể học nói được (nhiều bạn hay đổ lỗi cho việc mình không nói được như thế, hay tự huyễn hoặc rằng khi ở môi trường dùng tiếng Anh thì tự nhiên là nói được mà không cần học); thực tế cho thấy có quá nhiều bạn làm ở công ty nước ngoài nhiều năm nhưng tiếng Anh chẳng khá lên được một chút nào. Mọi giao tiếp bằng tiếng Anh đều phải nhờ một người nào đó khá nhất.

Môi trường chỉ tác động đến chúng ta chứ không thể là yếu tố làm cho chúng ta tự nhiên nói được. Để giao tiếp được bằng tiếng Anh, Học là một điều tất yếu.

8 Tháng Một, 2007

Tại sao không nghe được?

Chuyên mục: Tham khảo — TADH @ 8:44 sáng

Nghe, có thể nói là khá phức tạp so với “nói” vì chúng ta ở vị trí tiếp nhận và có thể nói là bị động. Nếu may mắn trong một nhóm nhỏ ta có thể yêu cầu lặp lại hoặc thậm chí yêu cầu người nói ghi ra giấy; nhưng nếu như ta xem TV, nghe radio, hoặc trong một cuộc họp thì gần như là không thể làm gì hơn là lắng nghe cho được.

Tại sao học lâu rồi mà nghe không được? Các bạn hãy cùng TADH xem xét ba yếu tố sau: a/ Phát âm và ngữ điệu (pronunciation & intonation), b/ Mẫu câu hay kiểu câu (pattern), c/ Từ vựng (vocabulary).

1/ Phát âm và ngữ điệu:

Không thể nghe được một từ nếu không biết phát âm của từ đó. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Trong tiếng Anh một từ có thể gồm nhiều âm, chỉ âm nào quan trọng nhất mới được phát âm rõ ràng, các âm khác bị lướt nhẹ qua hoặc có biến đổi. Khác với tiếng Việt mỗi chữ là một âm được nói khá rõ ràng và có dấu. Vì vậy nếu biết duy nhất một phát âm tất cả âm phải rõ ràng (theo kiểu học từ từ điển) của một từ tiếng Anh nào nó thì không bảo đảm cho việc lần sau nghe lại từ đó ở một tình huống khác, một người khác nói… thì sẽ nghe ra. Hãy chú ý đến âm quan trọng nhất trong từ.

Nếu như trong một từ có những âm không quan trọng thì trong một câu tiếng Anh cũng có những từ những chữ không quan trọng, chúng chỉ có ý nghĩa hình thái mà không mang một giá trị nội dung cụ thể nào. (Khác với tiếng Việt từ chữ đều phải đọc rõ ràng). Khuynh hướng chung là những từ này sẽ được phát âm lướt nhanh qua và bị biến đổi so với khi được đọc riêng rẽ một mình. Vì vậy nắm vững ngữ điệu và kiểu câu sẽ giúp chúng ta nắm bắt ngay toàn bộ các từ mà không nhất thiết phải nghe rõ từng âm một như trong tiếng Việt.

Chính vì vậy mà một sự thật có vẻ hài hước nhưng lại giải thích cho yếu tố trên là khi nghe chính người Anh nói lúc nào cũng khó khăn hơn là nghe những người nước khác nói tiếng Anh mặc dù ta đã học tiếng Anh của người Anh nhiều năm rồi.

 

2/ Kiểu câu – mẫu câu:

Chúng ta hãy liên tưởng đến trò chơi ghép hình. Một bức tranh sẽ được hoàn chỉnh khi các mảnh ghép đầy đủ và đúng vị trí. Nghe tiếng Anh cũng vậy, chúng ta sẽ hình dung được toàn bộ câu nghi nghe đầy đủ các âm trong câu. Tuy nhiên, vấn đế nằm ở chỗ đã phân tích trong mục 1, có những âm bị biến đổi hay lướt qua, vì thế mà bức tranh sẽ thiếu vài mảnh ghép và không hoàn chỉnh.

Nếu nắm vững các kiểu câu hay mẫu câu sẽ lấp đầy những khoảng trống này. Những âm bị biến đổi và lướt qua là những âm hay những từ không mang nghĩa nội dung cụ thể và cố định. Đó là giới từ, trợ động từ, mạo từ… Và vì chúng chỉ là một số từ có giới hạn và thường xuyên xuất hiện trong câu nên chúng lý giải cho việc từ vựng học được ngày càng tăng mà vẫn không nghe được. Hôm nay nghe không được thì ngày mai, ngày kia cũng thế.

Giả sử nếu nghe được hết câu mà không nắm kiểu câu hay mẫu câu thì sao. Nếu không nắm vững các mẫu câu thì ta sẽ sa lầy vào việc phân tích ngữ pháp, động tự…để có thể hiểu được câu nói. Toàn bộ quá trình này chỉ thích hợp khi đọc mà thôi vì không đủ thời gian. Câu này chưa kịp hiểu thì câu khác đã tới. Tóm lại, nghe được hết nhưng lọt qua tai kia đi mất.

 

3/ Từ vựng:

Có vẻ như đây là phần khó nhất nhưng thực sự là dễ nhất vì ta thường không phải học gì nhiều, trong quá trình học và sử dụng tiếng Anh, từ vựng sẽ tăng lên một cách tự nhiên.

Tuy vậy, cũng phải tránh những quan niệm sai lầm về từ vựng. Nhiều người sau khi học lâu mà không tiến bộ thường xem nhẹ từ vựng. Họ cho rằng ở cấp độ thấp thì nghe được là mừng rồi nói chi đến hiểu cho thật chính xác ý nghĩa, bối cảnh của câu. Như vậy vô hình chung chúng ta cho rằng giao tiếp bình thường thì không cần thiết phải am hiểu lắm về ngữ nghĩa của từ. Sự thật là trong mọi tình huống, mọi ngữ cảnh, hàm ý vẫn đóng vai trò quyết định nội dung giao tiếp chứ không phải hiển ngôn.

17 Tháng Mười Hai, 2006

Học tiếng Mỹ theo phương pháp hay nhứt

Chuyên mục: Tham khảo — TADH @ 5:05 sáng

Trong quá trình tìm hiểu việc học tiếng Anh giao tiếp hiệu quả nhằm bổ sung cho khoá học của mình, Tiếng Anh dễ học – TADH- tham khảo được một số giáo trình hay từ những bộ sách cũ.

Hôm nay, TADH giới thiệu bộ sách “Học Tiếng Mỹ theo phương pháp hay nhứt” của ban giáo sư Mỹ Việt do nhà xuất bản Khai Sáng phát hành vào những năm 70 thế kỷ trước. Quyển sách này được dịch và chú giải đúng theo bộ “English 900″ rất nổi tiếng trước đây. Toàn bộ tài liệu này do giáo sư Joyce R. Manes hợp soạn với các nhà ngữ học Edwin T. Cornerlius và Williard D. Sheeler và chú giảng của ông Đắc Sơn.

Trong bộ sách “English 900″ có 900 kiểu câu thông dụng, mỗi câu có 4, 5 chữ để thay đổi thành nhiều câu. Học hết cả bộ là học được 900 kiểu câu thông dụng, vậy là có thể thay đổi thành từ 3600 tới 4500 câu. Biết được mấy ngàn câu này là biết nói và viết Anh ngữ rất khá, căn bản rất vững.

Sách giới thiệu “Học bổ túc thử sách này mấy tháng kết quả bằng học sách khác mấy năm”. TADH trích dẫn một số đoạn trong lời nói đầu của cuốn 4 trong bộ sách này để tìm hiểu tại sao hiệu quả vậy.

“- Luyện kỹ các kiểu câu thông dụng
- Văn phạm trực tiếp. Có bài tập và bài sửa
- Có phiên âm cách đọc các chữ khó
- Học một câu nói ngay được cả chục câu
- Học thử sẽ thấy phương pháp này hay chưa từng thấy: Mau nhứt, Căn bản nhứt”

“…Để lượng định đúng sức mình, xin lưu ý là mỗi khi đọc một chữ trong Mục Lục Từ Vựng vừa kể, bạn hãy thành thực tự hỏi mình có biết đọc đúng chữ đó không? Có biết nói câu tiếng Anh mới xem trong sách đó theo đúng ngữ điệu Mỹ không? Nghĩa là biết trong câu đó cần lên giọng ở chỗ nào, hạ thấp giọng ở chỗ nào, để người Anh Mỹ nghe quen tai mới hiểu ngay ý mình muốn nói chi. Nếu không xem những câu đã có sẵn trong sách, liệu khi gặp chuyện cần dùng, có tự mình nói hay viết ra được những câu như thế không? Nếu chưa chắc thì thỉnh thoảng nên ôn kỹ lại các cuốn 1, 2 và 3 đi.”

“…Nên học kỹ bài trước rồi hãy học tiếp bài sau. Cần nhớ đủ từng chữ khó và các kiểu câu trong bài. Theo phương pháp này, mỗi câu chỉ cần đọc đi đọc lại 3 lượt, thì người kém và làm biếng đến đâu cũng hiểu và nhớ được khá rồi. Vì suốt mỗi bài, một chữ được nhắc lại cả trăm lần qua các kiểu câu căn bản. Cái hay của phương pháp này là nhờ nhắc đi nhắc lại, lập đi lập lại, nói tới nói lui nhiều lần như trẻ em tập nói là tự nhiên biết nói, không thấy khó chi. Thông minh, siêng học đến đâu mà học mỗi chữ chỉ một lần như nhiều sách kiểu xưa, thì học lắm chỉ thêm rối óc nhiều, học đã nhiều bài mà nhớ chẳng bao nhiêu. Đi mãi vô con đường mòn với những sách cổ điển, đó là nguyên nhân làm nhiều người đã tốn nhiều thời gian, nhiều công học mà chưa nói được những câu thông thường cho tự nhiên trôi chảy. Những tiếng như Má ơi, Chào ông, Chào bà, Ăn cơm, Uống nước mà ta nói thông thạo tự nhiên được là vì hàng ngày từ nhỏ đến giờ ta đã nói cả trăm ngàn lần rồi. Điểm thành công của bộ sách này là dựa vào thực tế ngữ học đó. Một thực tế mà một nhà ngữ học ngoại quốc cũng đã rút được một nhận xét rất chí lý như sau: “Under old methods of learning a language, rules are memorized but correct habits are not formed“, nghĩa là ” Theo các phương pháp học sinh ngữ cổ xưa, người ta phải nhớ nhiều quy luật mà vẫn không tạo thành được thói quen nói cho đúng”.”

“…Với bộ sách này, chúng tôi tin tưởng sẽ mở ra được một Chân trời mới trong việc học tiếng Anh và tiếng Mỹ. Nhưng nói chi thì nói, chúng tôi cũng xin để người dùng sách dùng thử sẽ thấy rõ hơn.”

Như vậy, chúng ta thấy rằng nếu học ngoại ngữ theo thực tế ngữ học thì chẳng có gì là quá khó. TADH cũng mong là cùng quan điểm với bộ sách này khoá học “Anh ngữ thực hành” của TADH weblog sẽ giúp được các bạn nhanh chóng và dễ dàng thành công trong việc học tiếng Anh.

TADH cũng mong nhận được ý kiến của các bạn trong đề tài này. Rất cám ơn các bạn và chúc các bạn thành công.

4 Tháng Mười Một, 2006

Thiết bị học ngoại ngữ

Chuyên mục: Tham khảo — TADH @ 11:19 sáng

Có thật cần thiết là chúng ta phải trang bị đầy đủ thiết bị mới học nói tiếng Anh hiệu quả? Có đủ thiết bị, học phí cao, chương trình hay chưa chắc học tốt. Nhưng nếu không được trang bị phòng lab, không có các chương trình đa phương tiện thì không thể học nói tốt tiếng Anh chăng?

Thật ra nhất thiết không phải thế. Tuy nhiên tối thiểu phải có máy cassette hay tốt hơn là máy học ngoại ngữ -repeater. Khi học nói thì phải có giọng chuẩn để chúng ta tập nói theo.

Máy cassette giá rẻ và được sử dụng nhiều trước đây do chưa có máy học ngoại ngữ. Học viên phải chịu khó trả băng khi muốn máy lặp lại một đoạn. Có một số máy có bộ đếm để trả băng chính xác điểm mong muốn.

Repeater tiện lợi hơn nhờ chức năng tự động lặp lại chỉ bằng một nút nhấn. Máy có nhiều chế độ lặp lại, ngoài ra có thể ghi âm để so sánh với giọng của băng. Giá máy tương đối rẻ, tuy nhiên khi mua lưu ý là máy phải có chức năng dừng lại (pause) trong lúc lặp.

Một số máy nghe nhạc MP3 cũng có chức năng lặp lại để học ngoại ngữ rất tiện dụng. Tuy nhiên nhược điểm của loại máy này là không có nhiều chức năng lặp đoạn và vì kiểu dáng thời trang nên khó thao tác. Ngoài ra, việc dùng tai nghe cũng gây bất tiện cho người học.

Sử dụng máy vi tính để học tiếng Anh cũng rất phổ biến hiện nay với khá nhiều chương trình thích hợp. Tuy nhiên, đôi khi cách học này không mang lại hiệu quả như mong muốn bởi vì chính việc sử dụng máy vi tính sẽ làm loãng sự tập trung của người học, nhất là khi tập phát âm.

Như vậy trên thực tế, không thể phủ nhận các phương tiện có thể hỗ trợ việc học tiếng Anh nhiều hay ít tùy từng học viên. Tuy nhiên chúng không mang tính quyết định. Để học nói tiếng Anh, chỉ cần một máy catsette nhỏ là đủ. Phần còn lại là ta học như thế nào mà thôi. Hy vọng sẽ được chia sẻ với mọi người kinh nghiệm thực tế trong thời gian tới.

14 Tháng Mười, 2006

Nguyên Nhân Thất Bại Trong Việc Học AV Giao Tiếp

Chuyên mục: Tham khảo — TADH @ 5:24 sáng

Mâu thuẫn giữa mục tiêu và phương pháp: đây có lẽ là nguyên nhân chủ yếu. Mục tiêu là học tiếng Anh giao tiếp nhưng lại học các khoá học có phương pháp và tài liệu theo kiến thức hàn lâm, nghiên cứu về ngôn ngữ (tâp trung vào ngữ pháp thay vì mẫu câu).

Ảnh hưởng của SGK và cách dạy trong trường phổ thông: SGK không phục vụ việc học tiếng Anh giao tiếp. Thêm vào đó học sinh còn phải đi học thêm để có điểm cao làm tình hình càng tồi tệ hơn.

Từ hai nguyên nhân chính trên dẫn đến hệ quả tất yếu là:

Thiếu mẫu câu (mặc dù thừa ngữ pháp): có sự khác nhau giữa tiếng Việt và tiếng Anh trong việc biểu đạt các ý niệm về thời gian, trạng thái, bối cảnh… tiếng Việt thể hiện qua từ ngữ trong khi tiếng Anh dùng các mẫu câu, thì,…Vì vậy khi học tiếng Anh nếu học viên thường liên hệ ghép từ giữa câu tiếng Việt và câu tiếng Anh thì cho dù có ngữ pháp và từ vựng thì vẫn không thể giao tiếp tốt được. Một số chấp nhận nói “bồi”. Cách khắc phục là phải tránh các liên hệ trực tiếp giữa câu chữ tiếng Việt và câu chữ tiếng Anh, cố gắng gắn các ý niệm, tình huống…vào các mẫu câu tiếng Anh. Trình tự hình thành câu nói tiếng Anh: ý niệm –> mẫu câu –> ngữ pháp –> từ vựng.

“Thiếu”(!) từ vựng: cách tiếp cận từ vựng theo cách tra từ điển xem và học trực tiếp từ tương đương làm cho người học dù học nhiều vẫn bị hụt hẫng về từ vựng. Thật ra đây là sự thiếu hụt về ngữ nghĩa, bối cảnh, cách sử dụng của từ chứ không phải bản thân từ vựng. Biểu hiện của tình trạng này là khi đọc, nghe người khác nói thì hiểu nhưng bản thân lại không tìm được từ để nói. Cách khắc phục là khi học từ thì phải nắm vững diễn giải, bối cảnh sử dụng của chúng, hãy sử dụng từ điển Anh-Anh.

Cách phát âm và ngữ điệu sai từ đầu: đây là nguyên nhân làm giảm hiệu quả giao tiếp rõ rệt, gây khó khăn rất lớn cho người nghe. Cách khắc phục duy nhất là luyện tập. Nếu thấy khó quá thì đành chấp nhận hiệu quả giao tiếp không cao.

Nếu tình trạng kéo dài sẽ dẫn đến sự bi quan của người học, cho rằng mình không có năng khiếu ngoại ngữ. Đây thật sự là trở ngại lớn cho những học viên lâu năm khi họ muốn quyết tâm học lại.

Blog at WordPress.com.